CÁC ĐỨC TÁNH CẦN THIẾT CỦA NGƯỜI QUẢN TRỊ

CÁC ĐỨC TÁNH CẦN THIẾT CỦA NGƯỜI QUẢN TRỊ

Khi Đức Chúa Jêsus tái lâm thì những người được cứu sẽ được đồng trị với Chúa trên thế gian nầy trong 1000 năm (Khải huyền 20: 4). Vì vậy đang khi còn sống trong đời nầy thì Cơ-đốc-nhân phải cố gắng thực hiện hai điều quan trọng: Thứ nhất là cố gắng để chính mình được cứu và thứ hai là tập tành cho có được những đức tánh tốt của người quản trị. Hai điều nầy đều là nằm trong ý muốn của Chúa dành cho Cơ-đốc-nhân. Cơ-đốc-nhân không thể nói rằng tôi chỉ mong được cứu mà không thích địa vị quản trị. Cơ-đốc-nhân cũng không thể nghĩ rằng tôi muốn được ở trong địa vị lãnh đạo mà lại thờ ơ đối với sự cứu rỗi trong Chúa.

Khi Cơ-đốc-nhân không thích địa vị quản trị thì điều đó không phải là sự khiêm nhường, mà là bất tuân mạng lệnh của Chúa. Khi Đức Chúa Trời tạo dựng nên con người trên đất thì Ngài đã giao cho loài người địa vị quản trị các tạo vật khác của Ngài. Đó là ân điển mà cũng là ý muốn của Chúa. Nếu ở trong đời thuộc thể mà phận sự ấy con người còn phải lại, thì trong cõi thuộc linh Cơ-đốc-nhân càng phải sốt sắng nhận lấy địa vị ấy và thực hiện cho thật tốt trước mặt Chúa.

Nếu Cơ-đốc-nhân thích được ở trong địa vị của người quản trị mà lại không chú tâm đến việc trau dồi đời thuộc linh thì điều đó không những là phụ lòng Đức Chúa Trời, phụ sự hy sinh của Đấng Christ, mà còn bày tỏ sự tham muốn của xác thịt nữa (Mác 10: 42). Ấy là bởi vì loài người đều thích ở vào địa vị lãnh đạo để hưởng lợi, để được người khác phục dịch họ. Bởi lẽ đó khi Cơ-đốc-nhân muốn địa vị mà không trau dồi đời thuộc linh thì điều đó là sự tham muốn và là tội lỗi trước mặt Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 23: 4-7). Lời Kinh thánh cho biết là những sẽ lãnh đạo trong thế gian nầy, nếu không có đời sống thuộc linh xứng đáng, đều sẽ bị hư mất (1Cô-rinh-tô 2: 6).

Bởi lẽ đó trước khi Đức Chúa Jêsus Christ trở lại thì Cơ-đốc-nhân cần phải chú ý đến việc cố gắng sống một đời nên thánh để được cứu và đồng thời cũng phải tập luyện, trau dồi chính cá nhân mình bằng những đức tánh cần thiết của người quản trị hầu cho sau nầy có thể đồng trị cùng với Đấng Christ trong một ngàn năm.

Câu hỏi quan trọng hiện nay mà mỗi Cơ-đốc-nhân cần phải trả lời với chính mình là chúng ta có muốn được đồng trị với Chúa hay không. Đức Chúa Trời không bao giờ muốn ép buộc một ai hết. Ngài ban cho mỗi người sự tự do để lựa chọn điều mình muốn làm. Nếu Cơ-đốc-nhân không muốn được đồng trị với Chúa cũng không sao, nhưng chỉ phải chịu một số phận khác mà thôi. Thí dụ như các em học sinh, các em có muốn học tập hay không, nếu không thì phải chấp nhận rằng mình thiếu kiến thức hơn những bạn đồng lứa khác. Mỗi sự chọn lựa đều có kết quả hoặc hậu quả của nó. Đây là điều mà chúng ta đã cùng nghiên cứu với nhau trong Chủ đề Cơ-đốc-nhân và sự tự do. Vì vậy mà mỗi người phải chấp nhận hậu quả của sự lựa chọn của mình.

(còn tiếp)

CÁC CÂU KINH THÁNH ĐÃ ĐƯỢC TRƯNG DẪN

KHẢI HUYỀN 20: 4 – Tôi lại thấy những ngai, và những người ngồi trên ngai được quyền xét đoán. Kế đó, tôi thấy linh hồn những kẻ đã phải chết chém vì sự làm chứng cho Đức Chúa Jêsus và vì lời Đức Chúa Trời, linh hồn những kẻ chẳng thờ lạy con thú cùng hình tượng nó, chẳng nhận dấu hiệu nó, hoặc trên trán hoặc trên tay. Các người ấy được sống và trị vì với Đấng Christ trong một ngàn năm.

KHẢI HUYỀN 20: 6 – Phước thay và thánh thay những kẻ được phần về sự sống lại thứ nhất! Sự chết thứ nhì không có quyền gì trên những người ấy; song những người ấy sẽ làm thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và của Đấng Christ, cùng sẽ trị vì với Ngài trong một ngàn năm.

1TI-MÔ-THÊ 3: 4-5 – Phải khéo cai trị nhà riêng mình, giữ con cái mình cho vâng phục và ngay thật trọn vẹn. Vì nếu có ai không biết cai trị nhà riêng mình, thì làm sao cai trị được Hội thánh của Đức Chúa Trời?

2TI-MÔ-THÊ 2: 12 – Lại nếu chúng ta chịu thử thách nổi, thì sẽ cùng Ngài đồng trị; nếu chúng ta chối Ngài, thì Ngài cũng sẽ chối chúng ta;

GA-LA-TI 5: 22 – Nhưng trái của Thánh Linh, ấy là lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ:

MA-THI-Ơ 25: 21 – Chủ nói với người rằng: Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hãy đến hưởng sự vui mừng của chúa ngươi.

MA-THI-Ơ 25: 23 – Chủ đáp rằng: Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hãy đến hưởng sự vui mừng của chúa ngươi.

LU-CA 19: 17 – Chủ rằng: Hỡi đầy tớ ngay lành kia, được lắm; vì ngươi trung tín trong sự nhỏ mọn, ngươi sẽ được cai trị mười thành.

Ô-SÊ 12: 1 – Ép-ra-im lấy sự nói dối bao bọc ta, còn nhà Y-sơ-ra-ên thì lấy sự lừa phỉnh; Giu-đa cai trị với Đức Chúa Trời, và có lòng trung tín với Đấng Thánh.

THI THIÊN 101: 6 – Mắt tôi sẽ chăm xem người trung tín trong xứ, hầu cho họ ở chung với tôi. Ai đi theo đường trọn vẹn, nấy sẽ hầu việc tôi.

GA-LA-TI 5: 13 – Hỡi anh em, anh em đã được gọi đến sự tự do, song chớ lấy sự tự do đó làm dịp cho anh em ăn ở theo tánh xác thịt, nhưng hãy lấy lòng yêu thương làm đầy tớ lẫn nhau.

LU-CA 22: 25-26 – Nhưng Ngài phán cùng môn đồ rằng: Các vua của các dân ngoại lấy phép riêng mình mà cai trị, những người cầm quyền cai trị được xưng là người làm ơn. Về phần các ngươi, đừng làm như vậy; song ai lớn hơn trong các ngươi phải như kẻ rất nhỏ, và ai cai trị phải như kẻ hầu việc.

1CÔ-RINH-TÔ 13: 3 – Dầu tôi phân phát gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, lại bỏ thân mình để chịu đốt, song không có tình yêu thương, thì điều đó chẳng ích chi cho tôi.

1CÔ-RINH-TÔ 8: 1 – Luận đến của cúng các thần tượng thì chúng ta biết mình đều có sự hay biết cả. – Song sự hay biết sanh kiêu căng, còn sự yêu thương làm gương tốt.

RÔ-MA 12: 9 – Lòng yêu thương phải cho thành thật. Hãy gớm sự dữ mà mến sự lành.

1CÔ-RINH-TÔ 13: 4 – Tình yêu thương hay nhịn nhục, tình yêu thương hay nhân từ, tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo.

THI THIÊN 96: 10 – Hãy nói giữa các nước rằng: Đức Giê-hô-va cai trị. Thế gian cũng được lập vững bền, không thế rúng động. Ngài sẽ lấy sự ngay thẳng mà xét đoán các dân.

Ê-SAI 32: 1 – Nầy, sẽ có một vua lấy nghĩa trị vì, các quan trưởng lấy lẽ công bình mà cai trị.

THI THIÊN 67: 4 – Các nước khá vui vẻ và hát mừng rỡ. Vì Chúa sẽ dùng sự ngay thẳng mà đoán xét các dân, và cai trị các nước trên đất.

RÔ-MA 14: 15 – Vả, nếu vì một thức ăn, ngươi làm cho anh em mình lo buồn, thì ngươi chẳng còn cư xử theo đức yêu thương nữa. Chớ nhân thức ăn làm hư mất người mà Đấng Christ đã chịu chết cho.

RÔ-MA 13: 10 – Sự yêu thương chẳng hề làm hại kẻ lân cận; vậy yêu thương là sự làm trọn luật pháp.

CHÂM NGÔN 12: 24 – Tay người siêng năng sẽ cai trị, nhưng tay kẻ biếng nhác phải phục dịch.

RÔ-MA 12: 8 – Ai gánh việc khuyên bảo, hãy khuyên bảo; ai bố thí, hãy lấy lòng rộng rãi mà bố thí; ai cai trị, hãy siêng năng mà cai trị; ai làm sự thương xót, hãy lấy lòng vui mà làm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *